Cái xưởng nội thất nhà tôi từng có mẻ ghế sofa gỗ hương bị trả lại vì tôi không dám thẳng thắn với thợ

· 3 min read
Cái xưởng nội thất nhà tôi từng có mẻ ghế sofa gỗ hương bị trả lại vì tôi không dám thẳng thắn với thợ

Khi bắt tay vào #keyword#, tôi từng nghĩ cứ có tay nghề tốt và thợ giỏi là mọi việc hanh thông. Nhưng cú sốc đầu đời đến ở năm thứ tư mở xưởng, khi tôi ôm hợp đồng 30 bộ ghế sofa gỗ hương cho một resort ven biển. Tôi không dám ngủ vì biết cách ghép mộng của thợ có vấn đề — đây là gỗ dễ bị ẩm mốc — nhưng thợ đó có tiếng trong vùng, tôi sợ mất mặt với anh ta nên không dám lên tiếng. Chỉ vài tháng trôi qua, nguyên lô hàng bị trả lại vì các mối ghép bung ra sau vài trận mưa ẩm. Resort không chỉ đòi tiền mà còn yêu cầu bồi thường thiệt hại doanh thu. Tổng thiệt hại 170 triệu — một vố đau nhớ đời.

Cái tính ngại nói thẳng với thợ đã khiến tôi mất trắng hơn trăm triệu

Kể lể chi tiết vụ lô ghế sofa: thợ cả tên Hùng, làm nghề 20 năm. Thợ làm mộng theo phương pháp cũ — kiểu mộng ấy không chịu nổi độ ẩm thay đổi — nhưng với gỗ hương, đòi hỏi kiểu ghép chịu lực co giãn. Tôi hiểu rõ vì bản thân đã làm nghề từ nhỏ. Thế nhưng, trước mặt thợ lành nghề, tôi lại ngại — tôi sợ nói ra bị cho là kẻ vớ vẩn dạy thợ già. Hậu quả là sau khi mưa ẩm kéo dài, từng mối ghép bắt đầu giãn ra, bung ra, rời ra. Ngoài tiền gỗ 120 triệu, tôi còn phải đền 50 triệu — một bài học đắt giá cho cái tính ngại nói thẳng.

Im lặng với thợ giỏi còn nguy hiểm hơn cãi nhau với khách

Cái vụ đó ám ảnh tôi suốt nhiều tháng. Tôi nhận ra một điều nghịch lý: khi tôi không dám góp ý, thợ lặp lại sai lầm. Lấy một ví dụ khác: có lần tôi dám nói thẳng với thợ lão làng về cách khoan lỗ mộng. Tôi lo lắng mất mặt trước mặt thợ. Không ngờ bác ấy tôn trọng tôi hơn vì tôi dám góp ý. Lúc đó tôi mới vỡ lẽ: họ muốn được đối xử như đối tác, không phải như nô lệ.  thi công nội thất chung cư  dạn chỉ ra lỗi, nhưng với thái độ cầu thị — đó là cách xây dựng lòng tin thực sự.

Bài học: quản xưởng là quản cái 'tôi' của mình trước

Từ sau vụ ấy, tôi tự xét lại mình. Tôi đưa ra quy tắc 'kiểm tra chéo' giữa các thợ — cả thợ trẻ lẫn thợ già đều được nói. Một vài thợ kỳ cựu còn phản đối. Tôi nhẹ nhàng nói: 'Mỗi ngày 15 phút, không mất mát gì, chỉ có lợi'. Chỉ trong nửa năm, số lô phải làm lại giảm đáng kể. Giá trị thực sự là: bầu không khí trong xưởng thoải mái hẳn. Thế mới biết: cái khó nhất khi quản xưởng là quản cái tôi của chính mình, chứ không phải quản thợ. Nếu bạn đang gặp cảnh tương tự. Hãy mạnh dạn nói thẳng với thợ ngay từ đầu.